Têrêxa

Hài Đồng

Gsu

 

 

 

teresa_vn@gmail.com

 

www.terexa.org

 

 

 

Trang nhà ◦◦ Tiểu sử ◦◦ Thông tin ◦◦ H́nh ảnh ◦◦ Thư Tuyên úy ◦◦ Hỷ tín ◦◦ Ai tín ◦◦ Ân nhân ◦◦ Liên lạc

 

Giáo Phận

Phan Thiết

 

 

Chi Hội Xứ

 

  

 Thanh Xuân
 Vinh Tân
Tân L
 Vinh Thanh
 Tân Lập
 Đồng Tiến
 Binh An
 
 
 
 
 

 

Giáo Phận

 

Vinh

Thái B́nh

Đà Nẵng

SàiG̣n

Buôn Mê Thuộc

Bà Riạ

Bảo Lộc

 

 

 

 

Nhật Bân

 
 
 

ĐTC BENEDICTO

ĐGM Phaolô Nguyễn Thanh Hoan

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Với tôn chỉ và mục đích là đem Chúa đến cho những người tàn tật, những bệnh nhân, giúp họ sống vui tươi hạnh phúc theo tinh thần thơ ấu thiêng liêng của Chị Thánh Têrêxa Hài Đồng, Hội Têrêxa Việt Nam hiện nay đang phục vụ tại nhiều giáo phận: Thái B́nh, Vinh, Ban Mê Thuộc, Đà Nẵng, Phan Thiết, Bà rịa Vũng tàu, Sài G̣n, Bảo Lộc. Hội c̣n có 2 chi hội tại Nhật Bản mà thành viên là người Nhật và đa số trong họ

 là người ngoài Công Giáo.

 

 

 

 

 

LỊCH SỬ H̀NH THÀNH CỦA HỘI TÊRÊSA

     Vào trung tuần tháng 9 năm 1982. Anh Giuse Têrêsa Vũ Đ́nh Tuấn cùng một số em thiếu nhi trong Giáo xứ Thanh Xuân, h́nh thành một nhóm cầu nguyện, chia sẻ lời chúa. các em độ tuổi chừng 10 đến 12: Phượng, Oanh, Yến, Tuấn, Xuân, Anh, Thuần, Thức, Thảo…

     Nhóm thống nhất gặp nhau mỗi tuần vào tối thứ 5 : Đọc lời Chúa, học thuộc ḷng lời Chúa, cầu nguyện và chia sẽ lời Chúa.

     Địa điểm của nhóm là bất cứ nơi nào trong phạm vi khu vực của Thánh Đường, không bàn, không ghế, không pḥng ốc. Ánh sáng của nhóm là ánh sáng từ Nhà Thờ hoặc là từ những khúc nến vụn. V́ anh Tuấn trong ban giúp lễ, cho nên có thể kiếm được những khúc nến vụn bị vứt đi trong pḥng mặt áo. Nến chỉ thắp cho có ánh sáng để đọc lời Chúa mà thôi.

     Từ năm 1982-1985: Nhóm vui sướng được tiếp đón thêm nhiều bạn mới. Theo h́nh ảnh c̣n lại vào cuối nắm 1984, sỉ số của nhóm khoảng 30 thành viên.

     Tháng 8/1983 mỗi em sắm một quyển vở nhỏ để ghi lời Chúa.

     Mọi công việc của nhóm sẽ đều hướng đến việc tập sống như Chúa dạy : “Chúng con hăy yêu thương nhau, như thầy đă yêu thương các con” (Ga:15,12).

     V́ là thành viên của hội Lêgiô, anh Tuấn đă có dịp được tiếp xúc với nhiều bệnh nhân và các người quá cố. Ngày 11/2/1985, lúc đó đang tham gia đọc kinh chi Phêrô Trần Văn Sang tại Giáo xứ Vinh Tân vừa qua đời, anh Tuấn đă thấy các anh chị thanh niên Vinh Tân có một quyển sách nhỏ đọc kinh cho người hấp hối qua đời. Tập sách ấy không biết do ai biên soạn, được đánh máy, dày độ khoảng 5 tờ A4, giấy đen ś, nhàu nát.

     Sau khi tŕnh bày, chị B́nh (Chị của Sơ Hương) đă cho anh Tuấn cuốn sách ấy, mừng ơi là mừng. Nhưng thật không may, ngày 1/4/1985, anh Tuấn phải xa các em khoảng 3 tháng 10 ngày. Trong thời gian này, các em vẫn tự sinh hoạt dưới sự hướng dẫn của em Maria Nguyễn Thị Hương (Nay là Nữ tu của Hội Ḍng Mến Thánh Giá Nha Trang).

     Khoảng tháng 7 năm 1985, anh Tuấn đă bắt đầu triển khai công tác mới cho các em: Hễ khi nào có người hấp hối và qua đời là các em tụ họp lại đọc kinh. Công việc từ đó dần dần ảnh hưởng đến giáo dân trong Giáo xứ.

     Đến tháng 11/1985, anh Tuấn phải xa cách các em đúng 1 năm trời.

     Thời gian một năm xa cách, các em nhỏ ở nhà như đoàn chiên thiếu người chăn, thói quen bị giảm sút khá nhiều. May thay có anh Xuân (Người đưa anh Tuấn vào Legio) và một người bạn là thành viên của nhóm tên là Nguyễn Thị Tuyết Tâm giúp đỡ, nên sinh hoạt của các nhóm vẫn được duy tŕ.

     Với bao biến cố đến với bản thân, anh Tuấn như bị Chúa thúc đẩy là làm sao để giúp cho được các người đau khổ vơi đi nổi buồn, dù họ là ai, theo đạo nào và gặp đau khổ ǵ.

     Theo anh Tuấn, họ là những người khổ đau, bị bỏ rơi, khuyết tật, họ bị nghèo đói, bệnh tật… những người bị xem là người xấu, bị coi là vô dụng…

     Trên thực tế của xă hội lúc bấy giờ:

     - Những người Khuyết tật, nghèo đói chưa được mọi người tôn trọng, yêu thương đúng nghĩa. Nếu có ai đó đến với họ th́ thường là với thái độ “đứng trên nh́n xuống”, “bố thí, ban ơn”, đó là chưa kể những người làm v́ Danh, Quyền, Lợi…

     - Những người được xem là người xấu, người mang tiếng xấu… không được mọi người đối xử b́nh đẳng.Nhiều tổ chức, nhiều tập thể, nhiều “sân chơi” và ngay cả nhiều tập thể của tôn giáo chỉ giành riêng cho người giàu, người được xem là đạo đức, có khả năng, gia đ́nh tốt…

     Anh Tuấn tự hỏi: Họ là ai? Và chắc chắn phải trả lời: Họ là con người, Họ là con Thiên Chúa và Thiên Chúa yêu thương họ với tất cả những ǵ họ đang có, yêu thương họ như chính họ.

     Anh Tuấn nghĩ: Nếu nhóm trở thành một tổ chức, một sân chơi cho chính họ th́ không những họ được an ủi mà họ c̣n trở thành những người tông đồ, những người hữu ích cho xă hội và là những thành viên đắc lực của nhóm. Và thực sự đó mới là Chúa.

     Đầu năm 1987, anh Tuấn đă có ư định mời những người tàn tật, những người bị coi là vô dụng vào nhóm. Nhưng công việc vô cùng khó khăn, v́ bản thân anh em, bản thân người đời và ngay cả bản thân người khuyết tật, những người bị coi là người xấu đều cho đó là chuyện dị thường.

     Vào khoảng mùa đông năm 1987, anh Tuấn cùng với 2 người trong nhóm là Gioan Phạm Quốc Tuấn (Nay là đại chủng sinh của Giáo Phận Phan Thiết đang học tại Verona Ư) và Augusto Nguyễn Đ́nh Sơn (hiện là Thạc sĩ luật), họ đến với những Người Cùi trong Thị Trấn La Gi để chăm sóc yên ủi, giúp họ tiếp xúc với nguồn thuốc miễn phí, chôn cất họ khi họ qua đời.

     Công việc đưa người khuyết tật vào nhóm sinh hoạt vẫn gặp nhiều khó khăn!

     Mùa đông qua nhanh, nhường bước cho mùa xuân tươi mát 1988, công việc của nhóm đă ảnh hưởng rộng răi đến mọi tầng lới trong Giáo xứ và Xă hội, cho nên anh Tuấn đă bắt đầu sửa đổi bản kinh của nhóm thường dùng để được phong phú hơn. Dân t́nh gọi nhóm là “Nhóm kẻ liệt”.

     Vào một buổi sáng Chúa nhật đẹp trời, trên tay mỗi người một tập kinh nhỏ c̣n thơm mùi giấy, nhóm tập đọc những lời nguyện mới. Và cũng từ đó, nhóm quyềt tâm không chỉ đi đọc kinh cho người chết và người hấp hối, mà c̣n thăm viếng những người bệnh, người khuyết tật, người nghèo khổ…

     Một thế giới mới, một chân trời mới đến với nhóm, biết bao nhiêu người đau khổ, tàn tật tâm sự với nhóm về sự đau khổ mà nhóm chưa hề nghĩ tới.

     Người đau khổ cứ măi măi sống trong đau khổ, tủi nhục và bị bỏ rơi, họ bị liệt vào những con người vô dụng, gây rắc rối phiền hà cho những người xung quanh, họ đáng phải “dứt phép thông công”, đang phải sa hoả ngục… Có nhiều người trong họ quanh năm ngồi chờ trong góc nhỏ tăm tối, nhưng chẳng ai đến thăm viếng, chia sẽ… nhiều người trong họ muốn lấy cái chết như là giải pháp cuối cùng!!!

     Và thật vui mừng biết bao! đây lại chính là ch́a khóa để nhóm có thể tiếp cận dễ hơn, hiểu tâm lư nhiều hơn và có thể đưa người tàn tật vào sinh hoạt với nhóm.

     Nhóm đă được nhiều người đau khổ tàn tật muốn gia nhập và yêu mến. Trong những góc tăm tối, họ chờ nhóm đến thăm như chờ người t́nh vậy.

     Và thời điểm đă tới! tháng 6/1988, người bệnh đầu tiên vào nhóm là anh Phêrô Hồ Lục, người mà thiên hạ gọi là “Lục khùng” . Người thứ 2 là anh Phêrô Hồ Ngọc cũng gọi là Ngọc khùng (U dâm). Anh Tuấn khoác vai anh dẫn ṿa nhóm giữa những tiếng reo vui lẫn nhiều lời phản đối của một số em trong nhóm; và một số không chấp nhận đă rời bỏ nhóm v́, theo các em, sinh hoạt trong nhóm sẽ bị “xáo trộn”!. Phần đông sau đó quen với “ Cái khùng” . rồi cũng từ đó, nhiều bệnh nhân khác cũng bị nhóm thu hút tựa nam châm và mừng thay, có nhiều người anh em bị cho là hư hỏng cũng nhậm lời vào nhóm.

     Để đưa các bệnh nhân đến với nhóm, nhóm đă sử dụng xe Đạp, xe Honda, xe Ba-gác và để có xe lăn, anh Tuấn đă đi đến những đống sắt vụn trong khu vực của Thị Trấn La Gi, t́m những đoạn ống sắt rỉ sét, mang về và chế tạo xe lăn, xe lắc.

     Nhóm thật đáng thương hại v́ đă 6 năm không có 1 chỗ họp nào nhất định và cũng không có bàn ghế. Nhóm chỉ có màn trời, chiếu đất và ánh sáng phát ra từ những cục nến vụn bị các chú giúp lễ bỏ vào sọt rác.

     Lúc đó, Xứ có 2 căn pḥng đă bị đóng cửa, bỏ hoang từ năm 1976, anh Tuấn đă mạnh dạn xin và đă được Cha Chánh Xứ Lê Xuân Hoa chấp nhận. Ôi vui mừng biết bao! người góp chổi, kẻ góp vôi, kẻ múc nước… và căn pḥng cũ kỹ đă sáng lên, ôm ấp nhóm kẻ liệt chúng con.

     Cũng nơi căn pḥng này, khoảng tháng 7/1988, theo lời đề nghị của các em, nhất lă những người tàn tật, nhóm đă nhận Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu làm bổn mạng và v́ tên gọi “ Nhóm kẻ liệt” có phần ảnh hưởng xấu đến những người tàn tật, cho nên Nhóm đổi tên từ “Nhóm kẻ liệt” thành “Nhóm TêrêSa”. Nhóm quyết tâm học tập theo gương Chị Thánh Têrêsa thực thi giới răng yêu mến.

     Sỉ số của nhóm lúc bấy giờ được tăng lên nhanh chóng.

     Bấy giờ, có thầy Giuse Nguyễn Đức Khẩn (Nay là Cha Chánh Xứ Giáo Xứ Thọ Tràng) bị tai nạn bom phế liệu, bị thương tật năng trên cơ thể và thầy đă vào nhóm (5/9/1988), trở thành người anh tinh thần của Nhóm cho đến khi Thầy được bài sai đến giúp Giáo xứ Vinh Tân.

     Tháng 9/1988, lần đầu tiên nhóm đề cử ban điều hành, thật đơn sơ: Các em chỉ anh Tuấn làm trưởng và gọi là anh cả. Chỉ chị phan Thị Hồng Anh là chị phó. V́ trước đây nhóm sống với nhau không có trưởng, phó ǵ cả.

     Số lượng mỗi ngày một đông dần, căn pḥng không có chổ đủ để sinh hoạt. V́ thế, tháng 11/1988, Cha Xứ đă đồng ư cho Nhóm sử dụng luôn pḥng bên cạnh. Nhóm hè nhau đập bức tường ngăn cách và rồi gần một tuần vất vả, Nhóm có được 1 căn pḥng rộng rải, ấm cúng hơn.

     Là một người sinh hoạt trong tập thể : Ca đoàn, Lêgiô, Giúp lễ, Nhóm chia sẽ lời Chúa. Anh Tuấn nhận ra một điều là : Có ai đó muốn vào một đoàn thể th́ điều kiện cần là họ phải là người tốt. … Trong bối cảnh đó, anh Tuấn đă trả giá với Chúa và anh đă soạn thảo cho nhóm một Thủ Bản đơn sơ, Thủ Bản xuất phát từ Tin Mừng T́nh Yêu. Theo anh Thủ Bản của Nhóm phải là Thủ Bản cho tất cả mọi người, dù người đạo đức cho tới kẻ khô khan, ai cũng có thể thực hiện được v́ mọi người là con Chúa và được Chúa cứu chuộc. Và ngày 12/12/1988, toàn nhóm đă sống theo tinh thần Thủ Bản này.

     Bước sang năm 1989, công việc của Nhóm lan rộng đến các Xứ lân cận : Đọc kinh người chết, người hấp hối, thăm viếng các bệnh nhân, đặt biệt là lượm xác cho các thi thể bị những chứng bệnh nguy hiểm, hoặc thân xác vị ḍi bọ rúc rỉa và vô thừa nhận. Từ đó, không chỉ các thành viên trong Giáo xứ Thanh Xuân tham gia nhóm, mà c̣n có các thành viên ngoài Xứ, nhất là các thành viên trong nhóm chia sẻ lời Chúa trước đây mà anh Tuấn đă thành lập, nay không c̣n nữa, cũng tham gia vào Nhóm.

     Ngày 2/5/1989, người tàn tật đầu tiên của Giáo xứ Vinh Tân vào nhóm là chị Anna Trần Thị Hồng.

     Ngày 10/6/1989, nhận lời xin của Nhóm, Cha Chánh Xứ đă đồng ư cho Nhóm gặp đức Giám Mục Nicolas Huỳnh Văn Nghi, Giám Mục Giáo Phận Phan Thiết, khi Ngài về thăm Giáo xứ Thanh Xuân, đây là lần gặp gỡ đầu tiên với vị Giám Mục Giáo Phận. Lúc đó, Nhóm đă tŕnh lên Đức Cha phương hướng sống và làm việc của nhóm và cũng tŕnh cho Ngài Thủ Bản đơn sơ, khiêm tốn của nhóm. Và tối ngày thứ năm Tuần Bát Nhật Lễ Giáng Sinh 1988, Ngài đến thăm nhóm lần đầu tiên. Ngài đă cảm nhận “Bên TÊ đông đứa th́ vui, bên NI ít đứa đứa đui đứa què” Cũng từ bấy giờ nhóm luôn được ṿng tay ưu ái của Đức Cha ôm ấp.

     Sỉ số của nhóm khi tŕnh lên với Đức Cha ngày 10/6/1989 là 61, trong đó có 16 người tàn tật.

     Tháng 7/1989, sỉ số tăng lên 85 người, trong đó có 19 người khuyết tật.

     Từ tháng 8/1989. Nhóm được diễm phúc có thầy Giuse Hồ Sĩ Hữu gia nhập, giúp đỡ nhóm và ngày 21/5/1992 Đức Cha Nicolas đă chính thức giao cho Thầy Hồ Sĩ Hữu chịu trách nhiệm hướng dẫn tinh thần cho Nhóm.

     Vào ngày 19/3/1991, Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II đă trao tặng cho nhóm 15 chiếc xe lăn, qua tay Đức Cha Nicolas Huỳnh Văn Nghi.

     Đầu năm 1991, sỉ số anh chị em Vinh Tân đă tăng lên cao, anh Tuấn đă cam đảm quyết định đưa anh chị em Têrêsa Giáo xứ Vinh Tân trở về Giáo xứ ḿnh để thành lập 1 nhóm mới. Ư kiến của anh Tuấn đă bị 100% anh chị em phản đối kịch liệt, v́ sợ phải xa nhau, sợ không đứng vững và có người bất măn đă ra khỏi nhóm. Cho đến tháng 4/1991, anh chị em Têrêsa Vinh Tân mới dần dần im lặng và chuẩn bị tinh thần. Anh Tuấn đă phó thác tất cả cho Chúa và sau khi được sự chấp thuận của các đấng bề trên có liên hệ và sự chấp thuận của Ban Hành Giáo Xứ Vinh Tân, anh Tuấn đă quyết định ngày thành lập Nhóm Vinh Tân. Mặt dầu rất buồn, đến nỗi chị Thu, chị Nguyệt, chị Liên đă phải khóc lóc van xin “Đừng!” Nhưng v́ anh em Vinh Tân vẫn hết ḷng vâng phục.

     Thế rồi ngày 6/5/1991, với sự hiện diện của Cha Chánh Xứ Giáo Xứ Vinh Tân, Ban Hành Giáo Xứ Vinh Tân và Toàn thể anh chị em Nhóm Têrêsa, Nhóm Têrêsa Vinh Tân được chính thức h́nh thành và được gọi là Chi hội Têrêsa Vinh Tân và tên nhóm Têrêsa được đội thành Hội Têrêsa.

     Theo đà phát triển của Chi hội Vinh Tân, gnày 26/1/1992 hội đă tách anh chị em Têrêsa Vinh Thanh ra khỏi Hội về Xứ thành công. Sau đó anh chị em Têrêsa Vinh Tân có sự tham gia của nhiều anh chỉ em Giáo xứ Tân Lập và cũng theo một thể thức như Hội đă làm, anh chị em Vinh Tân đă tách anh chị em Têrêsa Tân Lập về xứ thành công năm 1992.

     Lúc bấy giờ hội gồm anh chị em Têrêsa Tân Lư 17 thành viên, B́nh An 37 thành viên, sinh hoạt tại Thanh Xuân và Đồng Tiến 15 thành viên sinh hoạt với chi hội Tân Lập.

     Ngày 11/5/1992 Đức Cha trao tặng cho hội hài cốt của Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu và đó chính là báu vật thiêng liêng nhất của hội cho đến nay.

     Ngày 01/10/1992 Hội Têrêsa vui mừng kỷ niệm 10 năm thành lập, với sự chủ tế của Đức Cha Nicolas và đông đảo Linh Mục đồng tế hiệp dâng Thánh Lễ Tạ Ơn.

     Sỉ số hội lúc bấy giờ là 224 thành viên, lớn nhất 85 tuổi và nhỏ nhất 10 tuổi, trong đó có 59 người tàn tật.

     Với biết bao hồng ân Thiên Chúa đă giữ ǵn, đưa đẩy… Hôm nay đây, hội vui mừng hân hoan tổ chức Lễ Kỷ Niệm 25 Năm Thành Lập.

     Sỉ số hội viên hiện nay khoảng 6.000 hội viên thuộc nhiều Giáo phận khác nhau: Thái B́nh, Vinh, Ban Mê Thuộc, Đà Nẵng, Phan Thiết, Bà Rịa - Vũng Tàu, Thành Phố Hồ Chí Minh, Bảo Lộc. Trong đó có 2 chi hội tại Nhật Bản mà thành viên của họ phần nhiều là không Tôn giáo.

     Từ mái ấm Têrêsa, đă có nhiều thành viên nay là Linh Mục, Tu Sĩ Nam Nữ phục vụ cho Giáo Hội và trong các Hội Ḍng./.

 

 

 

 

 

                                                  Trang Nhà